Biết ơn Cha Mẹ

Khi chúng ta đang ăn vặt, có bao giờ nghĩ đến,
Cha mẹ có thể đang ăn thức ăn thừa tại nhà ?

Khi chúng ta than thở trời chuyển gió, có bao giờ nghĩ đến,
Cha mẹ có thể đang trong giá lạnh ?

Khi chúng ta nhuộm duỗi tóc, có bao giờ nghĩ đến,
Tóc của cha mẹ đang dần bạc trắng đi ?

Khi chúng ta mua từng chiếc áo mới, có bao giờ nghĩ đến,
Mua cho cha mẹ một chiếc áo mới?

Khi chúng ta đi làm đẹp, có bao giờ nghĩ đến,
Đầy các nếp nhăn trên khuôn mặt của họ ?

Họ không sợ khổ, vì con cái luôn là động lực giúp họ sống !
Từ ngày chúng ta đến với cõi đời này,
Sự đùm bọc chăm chút của cha mẹ chưa bao giờ rời mắt chúng ta,
Trừ phi, họ không còn tồn tại trên thế gian này nữa.

Trên thế gian này, ngoài cha mẹ ra, ai sẽ vì bạn hy sinh tất cả …… ?
Cha mẹ đã một đời khổ cực vì con cái,
Xin hãy trân trọng lấy, hãy ở bên cha mẹ khi có thể,
Nắm lấy tay họ, để cho họ an tâm, dìu họ đi hết đoạn đường đời….

Posted in Lượm lặt | Tagged , , , , , , , | Để lại phản hồi

Phụ nữ thực sự muốn gì?

Vua Arthur trẻ tuổi bị phục kích và bị vương quốc láng giềng bắt giữ. Đáng lẽ là vua nước đó đã giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung đáng yêu của anh đã làm cho vua nước đó cảm động. Ông ta hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu ngài giải được một câu đố cực khó. Thời hạn để Arthur đưa ra câu trả lời là một năm. Nếu sau một năm anh không tìm ra lời giải, Arthur sẽ phải chết. Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì?

Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur của chúng ta câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt hơn là cái chết. Arthur đành chấp nhận mạo hiểm. Khi trở về vương quốc của mình, ngài hỏi tất cả mọi người từ các công chúa, các cô gái mại dâm, các vị cha xứ đến cả các quan toà nhưng không ai có thể đưa ra một câu trả lời hoàn hảo. Mọi người khuyên vua là đến hỏi bà phù thuỷ già bởi vì có lẽ chỉ còn bà ta mới giải được câu đố hóc búa đó. Tuy nhiên cái giá phải trả là rất đắt. Những ngày cuối năm cũng đã tới gần. Arthur không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Bà ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là bà ta muốn lấy Garwain – hiệp sỹ dũng cảm nhất hội bàn tròn, bạn thân nhất của vua. Arthur thất kinh. Bà ta vừa xấu vừa bẩn thỉu. Ngài chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không! ngài sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Khi biết chuyện, Garwain đã nói với Arthur rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của vua và sự tồn tại của hội bàn tròn. Và chàng hiệp sỹ quyết định hy sinh.

Cuộc hôn nhân được chấp thuận và vua Arthur cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình. Ngay lập tức ai cũng nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Vua của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật vua nước láng giềng rất hài lòng với lời giải đố và giải thoát cho Arthur khỏi cái án đó.

Lại nói về đám cưới của mụ phù thuỷ và chàng hiệp sỹ. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Arthur hối hận và đau khổ hơn nữa. Tuy nhiên chàng hiệp sỹ của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự. Mụ phù thuỷ thì trái lại, mụ ta làm nháo nhào mọi thứ lên. Thỉnh thoảng mụ lại lấy cái tay bẩn thỉu của mụ nhón cái này một chút, bốc cái kia một tý. Thật chẳng ra làm sao cả. Mọi người thì hết sức khó chịu. Đêm tân hôn, Garwain thu hết can đảm bước vào phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ. Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng hiệp sỹ cô gái từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng hiệp sỹ cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm. Chao ơi sao mà khó thế? Garwain bắt đầu cân nhắc: Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể tự hào cùng nàng đi khắp nơi, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi? Hay là ngược lại nhỉ, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ được ở bên cạnh thiên thần này?

Garwain đã đưa ra câu trả lời của mình, còn bạn thì sao? đừng nhìn xuống dưới trước khi bạn tìm ra đáp án cho riêng mình nhé.

*

*

*

*

*

*

Garwain đã bảo nàng hãy tự quyết định lấy số phận của mình (lão này khôn thật!). Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô gái xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.

Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì?

1/Các bạn yêu rồi các bạn cưới. Vợ các bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, điều cần lưu ý là từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ!

2/ Hãy nhớ: Bạn chỉ có hai lựa chọn: một là để nàng làm theo ý nàng muốn, hai là: BÓ TAY!

(Trích nguồn :www.lypham.net)

Posted in Lượm lặt | Tagged , , , , , , , , , | Để lại phản hồi

Thơ vui về phái yếu

Nhân ngày mồng 8 tháng 3, cóp lại bài thơ của Xuân Quỳnh chia sẻ cùng mọi người.

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới

Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét…

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày…

Nếu ví dụ không có chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát…

Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học… hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Loài rong rêu ai biết tới bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

(1986)

Nhân dịp ngày mùng 8 tháng 3. Xin gửi tới các chị, các cô và các em cùng các bạn nữ lời chúc Sức khỏe, Tuổi trẻ và Trí tuệ!!!

Posted in Lượm lặt | Tagged , , , , , , , | Để lại phản hồi

Thư tình tuổi 90

(Cụ ông viết thư cho cụ bà ở cái tuổi gần đất xa trời.)

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.
Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

"...tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc."

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.

"Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng"

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không? Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!

"Phem phơi, phanh phớ phem phắm."

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thằng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió. Êu em !!!!

(Sưu tầm internet)

Posted in Lượm lặt | Tagged , , , , , , , , , | 1 phản hồi

Chúc bà xã ngày 20/10

Em yêu hôm nay là ngày phụ nữ Việt Nam, ngày dành riêng để thể hiện lòng biết ơn sự quan tâm đến phụ nữ. Anh muốn gửi tới em trọn vẹn khối óc và trái tim anh, gửi tới em trọn vẹn tấm lòng anh, gửi tới em tất cả những gì cao quý và thiêng liêng nhất của anh.

Ngày 20/10 là ngày thật đặc biệt với anh và đặc biệt với cả em nữa. Vì đó lại thêm ngày anh được yêu thương chăm sóc em. Anh chúc em tràn đầy hạnh phúc ngọt ngào. Hãy gìn giữ và nuôi dưỡng tình yêu của chúng mình em nhé.

Chúc em một ngày thật nhiều tươi vui và hạnh phúc hơn những ngày khác. Ở bên em 365 ngày trong năm đều là những ngày thật ngọt ngào với anh.

Chúc bà xã của anh mọi sự tốt lành.

Mãi mãi yêu em.

(cóp nhặt từ internet)

Posted in Khác | Để lại phản hồi

Nghe cha dạy con gái

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy. Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời còn lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằngmuốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau,cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.

st

Posted in Khác | Để lại phản hồi

Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn

Hôm nay có lẽ là một ngày cuối tuần vui vẻ nhất và ý nghĩa nhất của tôi khi được trải qua nhiều cung bậc cảm xúc và không ít lần nước mắt đã rơi khi thưởng thức bộ phim “3 chàng ngốc -  3 Idiots”.

“Nước mắt đã rơi” nghe có vẻ ủy mị quá nhỉ, nhưng nếu ai đã từng xem bộ phim này có lẽ sẽ đồng cảm với tôi và không phủ nhận rằng khó có thể cầm được nước mắt khi xem những thăng trầm của “3 chàng ngốc”.

Xem phim hài là một trong những sở thích của tôi và vì biết “3 Idiots” là một bộ phim hài mới sản xuất trong năm 2010 nên tôi đã tải về để dành xem. Mặc dù đã download xong từ lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội xem cho đến khi trên facebook của một người bạn có dòng status cảm nhận về bộ phim, tôi đã quyết định dành thời gian để xem có phải bạn mình quá ủy mị không. Và tôi đã… khóc!

Bộ phim được mở đầu với những hình ảnh gây cười nhẹ nhàng có phần hơi “rẻ tiền” nhưng nếu kiên nhẫn ngồi xem tiếp tục, sẽ có lúc cảm xúc của bạn được đẩy lên đến cao trào của sự xúc động, đó là sự cùng cực của nỗi thất vọng và tột đỉnh của sự hạnh phúc. Chính điều này đã lấy đi không ít nước mắt của người xem khi cả hai trạng thái này cùng ập đến trong tích tắc.

Tác giả không đưa vào phim nhiều triết lý cao siêu nhưng khai sáng cho người xem về cái cách mà họ hiểu thế nào là sự thành công và bạn có cần cố gắng để đạt được nó hay không. Chỉ một lời khuyên đơn giản “hãy theo đuổi đam mê và thành công sẽ theo đuổi bạn“. Bạn vẫn chưa thành công ư, hãy xem lại công việc hiện tại bạn đang làm có phải là đam mê của bạn hay không? Hãy hỏi những người mà bạn cho là họ thành công xem, làm việc có phải là đam mê của họ không? Khi người ta đam mê với việc gì đó, làm việc đối với họ không còn là áp lực mà là niềm hạnh phúc.

Chính áp lực và những nỗi sợ hãi đã hạn chế niềm đam mê và cách giáo dục áp đặt đã tạo ra những cỗ máy làm việc chứ không phải hướng dẫn họ sáng tạo trong công việc. Đam mê được hỗ trợ bởi sự dìu dắt đúng đắn sẽ tạo nên những nhân tài. Không ít bậc phụ huynh ngày nay vẫn ép con mình học cho những mơ ước của chính họ và vô tình dập tắt những đam mê của con mình mà đôi khi đó là tiền đề để nhân tài được phát triển. Cách giáo dục nhồi nhét kiến thức, chạy đua thành tích như hiện nay đã góp phần tạo nên những cái máy cho một xã hội cạnh tranh bằng những con số (điểm, chỉ tiêu, số lượng… và tiền). Người ta không quan tâm đến phát triển nhân tài, sử dụng nhân tài và trọng dụng nhân tài vì họ e ngại… có thể nhân tài sẽ làm lung lay chiếc ghế họ đang ngồi. Chỉ cần suy nghĩ một cách tích cực hơn, tôn trọng hơn thì ai cũng sẽ là nhân tài nếu được phát triển. Chỉ cần cha mẹ quan tâm hơn và tôn trọng đam mê của con cái, giúp con phát huy tài năng của mình thì cha mẹ cũng là nhân tài rồi. Chỉ cần thấy được nhân tài và sử dụng đúng nhân tài thì người lãnh đạo đó cũng chính là nhân tài rồi.

Đã lâu lắm rồi không được xem một bộ phim Ấn Độ, mà một bộ phim hay và nhiều ý nghĩa như thế lại càng hiếm. Điện ảnh Ấn Độ trước đây nổi tiếng với những bộ phim lồng những bản nhạc đậm đà bản sắc rất hay với các màn múa lôi cuốn sống động và dàn diễn viên đẹp, đặc biệt là diễn viên nữ với chấm đỏ đặt trưng giữa trán và điệu múa bụng quyến rũ. Có lẽ phim ca nhạc có nguồn gốc từ Ấn Độ chăng? Tuy “3 Idiots” cũng có những bản nhạc hay và dàn dựng múa công phu nhưng có cảm giác không mang nhiều bản sắc Ấn (như những phim Ấn Độ ngày xưa) mà sôi động kiểu Mỹ nhiều hơn.

Vẫn còn nhiều vấn đề khác mà bộ phim đề cập như ca ngợi tình bạn thủy chung, sự giả tạo, lòng hận thù… cảnh quay trong phim cũng thật đẹp. Với thời lượng gấp đôi những bộ phim thông thường (gần 3 giờ), bạn có thể nghĩ là khá dài nhưng sẽ không uổng khi thưởng thức đâu. Hãy sắp xếp thời gian để xem cùng gia đình và bạn bè. Đừng quên chuẩn bị khăn giấy nhé!

Cuối cùng, đây là những cảm nhận riêng của tôi về bộ phim này, bạn có thể không hoàn toàn đồng ý với tôi nhưng hãy cùng nhau chia sẻ cảm xúc của mình. Tôi không PR bộ phim này nhưng tôi đam mê công việc PR mà tôi đang làm.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

Posted in Những cảm nhận | Tagged , , , , , , , , , , , , | Để lại phản hồi

Gả chồng

Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re
Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh
Mẹ em la ó thất thanh
“Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa”
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra “éo” biết đứa nào cô dâu
Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
“Cô dê chú rẩu” thì đần mặt ra
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt (đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống…”kệ con bà mày”
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây
Cô dâu hỏi nhỏ: “vàng tây?”
Chú rể quắc mắt: “tây thế éo nào?”
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện:”…đã về đến nơi”
Bố em thở hắt một hơi
“Thế là cục nợ có nơi rước rùi”

(Sưu tầm Internet)

Posted in Khác | Tagged , , , , , , , | Để lại phản hồi